Thám tử sài gòn T&T: Cà phê ôm

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN (T&T) KỂ CHUYỆN:
CÀ PHÊ… ÔM “BÌNH DÂN”

Sau một chầu nhậu ở khu nhà trọ, các thám tử tư Sài Gòn (T&T) và Thành, một công nhân ở Khu công nghiệp Bình Chiểu, Thủ Đức bắt đầu chuyến “tăng hai” tại các quán cà phê quanh khu nhà trọ công nhân. Theo Thành “mấy quán cà phê này cái gì cũng có, không chỉ là cà phê không”. Thấy các thám tử tư Sài Gòn có vẻ chần chừ, Thành cười: “Ông làm như lần đầu mới ra khu này, cứ hỏi bất cứ một tay xe ôm nào hắn cũng dẫn ông đến nơi đến chốn”. Lúc đó chỉ mới 21 giờ, theo Thành là giờ bắt đầu của cà phê ôm “bình dân”.
Đóng hụi chết cho cà phê
Khu vực giáp ranh giữa huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương và quận Thủ Đức – TPHCM tập trung hàng trăm ngàn công nhân từ các tỉnh đang làm việc tại Khu chế xuất Linh Trung, Các khu công nghiệp Sóng Thần, Liên Chiểu, Đồng An, Bình Chiểu… Đường Kha Vạn Cân, khu vực gần ngã tư Linh Xuân, quận Thủ Đức có hàng trăm quán cà phê san sát đua nhau mở nhạc ầm ĩ. Quán nào cũng có năm bảy em tiếp viên áo dây, váy ngắn ra tận đường chèo kéo. Vài em khác “độc chiêu” hơn ngồi gác chân lên ghế khêu gợi khách qua đường. Khệnh khạng như một tay sành sỏi, Thành đưa các thám tử tư Sài Gòn vào Quán M.N Lập tức các em tách mỗi người một bàn, được chia cách bởi mấy chậu kiểng um tùm. Chưa kịp gọi nước uống, một em rất trẻ, tự giới thiệu tên là M đã ngồi ngay trên đùi rồi nhẹ nhàng ngả đầu lên vai, vừa đủ khéo léo để tầm nhìn có thể xuyên vào trong áo. Vừa kể một câu chuyện cũ rích về hoàn cảnh gia đình, M vừa đưa tay “du lịch” khắp cả người khách. Thấy câu chuyện không hấp dẫn các thám tử tư Sài Gòn, M đề nghị : “Thôi mình làm cái khác đi, nhưng chỉ tới X thôi”. Nhìn sang chiếc bàn khuất trong một góc tối, các thám tử tư Sài Gòn thấy một chiếc áo thun phụ nữ vắt trên thành ghế. Trong âm thanh rên rỉ của một bài hát hải ngoại, chợt một giọng cười ré lên rồi văng tục:“ đã bảo tới X thôi mà, đòi tới bến thế nào được, chờ quán nghỉ đã”.
Lúc này thêm 4 CN từ những tốp CN tan ca tối về ngang tạt vào quán. M đưa tay chỉ : “Áo xanh lơ kia là anh F, áo xanh đậm là anh A, áo vàng là anh Q…”. Các thám tử tư Sài Gòn hỏi “CN mà tiền đâu vào đây thường xuyên”, “ giá bèo mà anh, nếu quá “hẻo” thì chỉ trả tiền nước, còn “tình phí” cho nợ lại cuối tháng cũng được. Có thế CN mới đến đây “đóng hụi chết”. Một CN rời quán, áo còn vắt vai, nói đổng: “Thế là mất toi hai ngày lương”. Theo M, do lỡ để biết bảng tên, nhiều anh lãnh lương ra trả cho quán hết sạch, nếu không chủ quán gởi giấy đòi nợ vào công ty thì khốn. Bước ra ngoài đã gần giữa đêm, các thám tử tư Sài Gòn đụng phải một tốp CN nữ tan ca, lầm lũi đạp xe về phòng trọ.
Cà phê… oẳn tù xì
Không ồn ào như khu vực Kha Vạn Cân, nhưng những quán cà phê không tên trên xa lộ Đại Hàn, khu vực phường Linh Xuân-Thủ Đức và phường Tam Bình-huyện Dĩ An hoạt động táo bạo hơn. Vừa dừng xe bên vệ đường, một gã thanh niên đã kéo các thám tử tư Sài Gòn đến một căn nhà đóng kín cửa. Bước vào trong, các thám tử tư Sài Gòn thấy gần chục chiếc bàn đã kín khách. Dưới ánh đèn vàng, hiện rõ mồn một từng chiếc lưng trần. Một cô gái bước ra: “Mấy anh thông cảm đợi một lát, bữa nay cuối tháng, CN lãnh lương nên đông quá. Hay các anh vào phòng đặc biệt”. Phòng đặc biệt là những căn phòng ngăn cách hẳn với khu vực bên ngoài, mỗi phòng có một ghế nệm đôi. Các thám tử tư Sài Gòn yêu cầu cùng ngồi chung một phòng. Lập tức 2 cô bước vào, áo xống chưa kịp cài khuy, có lẽ vừa từ phòng ngoài vào. Trò chơi đầu tiên các cô yêu cầu là oản tù xì, ai thua thì phải cởi một món trên người. Các thám tử tư Sài Gòn xin ngừng trò chơi bởi nếu tôi thắng một ván nữa thì các cô chẳng còn gì để cược. Một cô cho biết, quán này đã mở ra hơn cả năm trời nhưng thuộc hạng “sinh sau đẻ muộn” còn hàng chục quán trên cùng đọan đường không biết có từ bao giờ. Theo đề nghị của các cô, nếu muốn qua đêm thì về phòng trọ của các cô gần đó. Khu phòng trọ của các cô là một khoảnh đất trống, chẳng tường rào, điện đóm, tối om. Các cô bảo phải dừng xe từ ngoài xa “Chỗ tụi em ở có nhiều công nhân thuê. Đừng làm ồn, để họ ngủ”. Cách đó mấy căn, một phòng vẫn còn sáng đèn, thấp thoáng trong phòng là hai vợ chồng CN đang ăn cơm, còn mặc nguyên áo thợ. Lấy cớ quá say, các thám tử tư Sài Gòn bỏ về.
Hậu quả khó lường
Trương Thị Lợi, một CN nơi này nói với các thám tử tư Sài Gòn cũng vì những quán này mà nhiều CN phải khốn đốn. Ba chị em Lợi từ Quảng Bình vào làm việc tại Khu CN Sóng Thần. Mỗi tháng gởi về quê được 1 triệu đồng. Thế rồi hai cậu em trai sa đà vào cà phê ôm lúc nào chẳng biết, hàng tháng chẳng còn tiền gởi về gia đình. Mỗi khi la mắng thì các cậu đổ lỗi do buồn chán, chẳng có gì để giải trí. Tháng trước cậu út bán cả chiếc xe đạp để trả tiền cho quán. Quá lo sợ, Lợi phải nói với bố mẹ gọi hai cậu em về quê. Hoàn cảnh tương tự là Lê B không có tiền trả nợ, bị quán thuê du côn chặn đường đi làm đòi nợ phải bỏ việc. Hiện phải sống lay lất nhờ bạn bè, mà bạn bè có dư giả gì ?
Đáng sợ hơn khi phần lớn CN nơi đây không biết cách phòng tránh các bệnh về tình dục. Khi nghe các thám tử tư Sài Gòn nói về nguy cơ lây nhiễm HIV, mặt mày cậu nào cũng thoáng lo âu. Tuy không có số liệu thống kê nhưng với họat động mại dâm tại khu vực này, nguy cơ lây nhiễm HIV trong CN là có thật. Các thám tử tư Sài Gòn cũng trao đổi với một số người có trách nhiệm tại các doanh nghiệp – họ cho biết, cũng có nghe một số CN bị lôi kéo vào tệ nạn này nhưng các quán đều nằm ngoài doanh nghiệp nên chỉ nhắc nhở CN là chính. Vả lại CN là những người đã trưởng thành phải có ý thức và chịu trách nhiệm với chính bản thân mình. Không hẳn doanh nghiệp hết trách nhiệm với CN khi họ ra khỏi nơi sản xuất. Nhiều doanh nghiệp, trong điều kiện có thể đã tạo những khu nhà trọ tập trung, tổ chức sinh hoạt tập thể, những buổi nói chuyện chuyên đề, để thu hút CN vào những hoạt động vui chơi lành mạnh, tránh xa những nguy cơ tệ nạn.
Theo thám tử sài gòn T&T