Câu chuyện thám tử: Thảm án đêm tân hôn

PHẦN 1

Khoảng năm 1999, tôi được điều chuyển công tác về  Sài Gòn, tập trung quản lý Trung tâm thám tử T&T tại khu vực miền Nam. Thời gian đó,người dân thành phố đang hân hoan chào đón thiên niên kỷ mới nên những quán bar, vũ trường cứ mọc lên như nấm sau mưa, kéo theo vô vàn cuộc chiến giành địa bàn của những băng nhóm bảo kê khét tiếng.
Trong cuộc chiến đấy, tôi cũng như các thám tử đồng nghiệp gần như không có thời gian để thở vì cứ vừa dập tắt tụ điểm này, một “ổ” khác lại nhanh chóng mọc lên. Trước diễn biến phức tạp của tội phạm, vụ án điều tra liên tục nên cấp trên quyết định bổ sung nhân sự cấp cao vào đội thám tử đặc nhiệm, góp phần giảm tải áp lực cho anh em trong đội.
- Chào anh Huy, hôm nay có đồng nghiệp mới đến nhận chức, đang ngồi trong phòng đấy ạ.
- Tốt rồi. Cảm ơn em– tôi mỉm cười với Linh rồi bước nhanh vào phòng họp.
Do đội thám tử đặc nhiệm không có nhiều người mà mỗi người lại đi công tác triền miên nên phòng làm việc rất vắng vẻ, chỉ có Linh đảm nhận tất cả mọi công việc của cả phòng nên luôn túc trực tại văn phòng. Linh cũng là người am hiểu luật pháp nhất, cô có thể vận dụng tất cả kiến thức luật để có thể đề nghị khởi tố các công ty, cá nhân vi phạm dù họ đã “lách luật” tinh vi đến mức nào.
- Chào anh Huy, em là An, vừa được bổ nhiệm vào đội thám tử đặc nhiệm. Hợp tác vui vẻ.
- Chào mừng cậu gia nhập đội – tôi bắt tay cậu ta rồi tiếp tục nói – hiện tại cả phòng đang bận rất nhiều vụ án nên không có mặt đầy đủ, có dịp tôi sẽ giới thiệu anh với mọi người. À, cô gái mà cậu gặp lúc nảy là Linh đấy, nếu có thắc mắc gì về quy trình, hãy hỏi cô ấy hoặc tôi.
Qua trao đổi, An cho biết mình là du học sinh Nga, chuyên ngành điều tra, tâm lý tội phạm. Cậu ta có rất nhiều kiến thức mới nhưng đặc biệt thiếu hụt kinh nghiệm thực tế, điều mà đội thám tử đặc nhiệm đang rất cần.
- Có điện thoại từ cấp trên cần gặp anh ạ – Linh bước vào sau tiếng gõ cửa.
- Được rồi, Linh giúp anh hỗ trợ An làm quen với công việc nhé.
Chờ mọi người bước ra ngoài, tôi đóng chặt cửa và bắt máy.
- Cậu thấy lính mới tôi đưa về thế nào hả? – đầu dây bên kia lên tiếng.
- Bọn em cần một người có kinh nghiệm để giải quyết hàng trăm hồ sơ đang tồn đọng chứ không phải một chú sinh viên mới ra trường đâu sếp ạ. – tôi càu nhàu.
- Lại thế, ngày xưa cậu cũng mới nhưng tôi có từ chối đào tạo cậu đâu này.
- Chỉ là công việc đang rất nhiều, em không toàn tâm toàn ý hướng dẫn cậu ấy được.
- Không sao. Thằng nhóc này thông minh lắm. Với lại, tôi có vụ án mới cho cậu đây– sếp bỗng đổi giọng nghiêm túc – Vụ này liên quan đến 2 tập đoàn bất động sản lớn nhất cả nước, đừng nói là cậu không hứng thú nhé…
Tôi cúp máy và bước nhanh ra phòng.
- Em tìm giúp anh tất cả thông tin về2 tập đoàn TK và DT nhé. Cả gia đình của ông chánh thanh tra Hưng nữa – tôi nói vội với Linh rồi quay sang hỏi An – Cậu biết lái xe chứ?
- Vâng ạ – cả hai đồng thanh.
Sau khi chuẩn bị đủ dụng cụ khám nghiệm, An nhanh chóng lấy xe và đưa tôi đến hiện trường xảy ra vụ án. Có rất nhiều cách để đến đó nhưng do không có nhiều thời gian, chúng tôi phải chọn đường ngắn nhất xuyên qua rừng cao su sâu hun hút ở ngoại ô Đồng Nai.
Trên con đường đầy ổ gà, chiếc ô tô đời cũ khó khăn lắm mới nhích được từng mét. Hai bên là những cánh rừng cao su mờ ảo trong gió mưa, trời lại sắp tối, nếu không đến được hiện trường có lẽ chúng tôi phải ngủ lại giữa rừng trong đêm nay. Nghĩ vậy, tôi liền quay sang nói với An:
- Cậu có biết lái xe không đấy?
An cười xòa, cậu ta không trả lời câu hỏi của tôi mà nói: Vụ án này liên quan đến ai mà có vẻ bí ẩn thế anh?
- Con gái cưng của ông chánh thanh tra kết hôn cùng con trai độc nhất chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn bất động sản TK và cô ấy chết ngay trong đêm tân hôn – tôi vừa nói vừa châm thuốc hút.
- Toàn là gia đình có thế lực nhỉ?
- Thế nên cấp trên muốn chúng ta bí mật điều tra vụ này trước khi thông tin được công bố ra ngoài – tôi nói tiếp.
- Anh nghĩ đây là vụ án tự sát, giết người hay ngộ sát? Ai lại có động cơ gây án ngay trong đêm tân hôn? – An đăm chiêu.
Nhìn vẻ mặt non nớt của cậu ta, tôi phì cười vì không tin được một thanh niên được đào tạo bày bản về điều tra tại Nga về lại dễ dàng biểu hiện cảm xúc ra bên ngoài như vậy. Có lẽ trước đây tôi cũng thế nhưng những năm tháng làm việc tại trung tâm thám tử Sài Gòn T&Tđã dạy cho tôi rất nhiều quy luật sống còn. Nếu để đối phương dễ dàng nắm bắt tâm tư như vậy, có lẽ tôi đã chết trong những lần làm “tay trong” của các băng nhóm giang hồ từ lâu lắm rồi.
- Cậu muốn biết lắm à? – tôi hỏi.
- Vâng ạ.
- Vậy thì lái xe đến đó nhanh đi.

tham tu dieu tra 0

PHẦN 2

Sau khoảng hai tiếng đi xe, cuối cùng chúng tôi cũng đến được hiện trường vụ án. Đó là một ngôi biệt thự bề thế được bao bọc bởi dải hàng rào cao quá đầu người, rộng vài hecta. Giữa làn mưa trắng xóa, ngôi biệt thự hiện lên mờ ảo như tòa lâu đài huyền bí của châu Âu thế kỷ 18, đủ thấy mức độ giàu có của gia chủ. Không gian nơi đây hiện lên như một bức tranh hoàn hảo và chiếc xe cà tàng của đội thám tử đặc nhiệm của Sài Gòn T&T chầm chậm xuyên qua cửa lớn như vẽ một nét mực nguệch ngoạc, xấu xí lên bức tranh tuyệt mỹ đó.
Bên ngoài tòa nhà có rất nhiều bảo vệ túc trực tại các vị trí then chốt. Dường như vụ án tối qua đã làm kinh động đến chủ nhân ngôi biệt thự nên an ninh đã được thắt chặt hơn.
- Giàu thật, thậm chí ở Nga cũng rất hiếm gặp những kiểu nhà sang trọng như thế.
- Này, cậu có thể chuyên nghiệp hơn được không? Chúng ta đến đây để phá án đấy – tôi nghiêm túc.
- Yes, sir.
Chúng tôi bước vào phòng khách, bên trong được thiết kế tinh xảo theo phong cách cổ điển. Tôi không thấy bất ngờ về độ hoành tráng vì đây là dinh thự của chủ tịch tập đoàn TK giàu nhất nhì cả nước. Nhưng những thứ hào nhoáng đó không khiến tôi tò mò. Tôi cần quan sát tất cả những gì tại hiện trường đểcó đánh giá khách quan nhất về vụ án, bởi bất kỳ chi tiết nào cũng có thể là bằng chứng hé lộ bí ẩn đằng sau cái chết của nạn nhân.
Trong phòng khách có khoảng mười người, bao gồm gia đình cô dâu, chú rể, một vài quan khách có mặt tối qua và hai đồng chí cảnh sát địa phương đến để hỗ trợ chúng tôi bảo vệ hiện trường.
- Chào sếp, tôi là Tư Sang, ba của chú rể và cũng là chủ nhân ngôi nhà này.
- Chào ông, tôi là Huy và đây là đồng chí An, chúng tôi là người trực tiếp điều tra vụ án này, mong ông hợp tác.
Ông Tư Sang chính là chủ tịch tập đoàn bất động sản TK, có một cậu con trai duy nhất tên Tùng, ăn chơi có tiếng ở Sài Gòn. Cuộc hôn nhân của Tùng và Vy – con gái chánh thanh tra Hưng là mối lương duyên do cả hai gia đình sắp xếp, một chuyện thường thấy trong giới nhà giàu.
- An, cậu trao đổi với hai đồng chí cảnh sát địa phương để lấy thông tin.
- Chúng ta không vào hiện trường trước à sếp? – An hỏi.
- Lấy lời khai xong, tôi và cậu sẽ vào đó.
- Nhưng cơ thể nạn nhân sẽ phân hủy…. – An phân bua.
- Trong vòng 48 tiếng, cậu vẫn có thể khám nghiệm tử thi nhưng nếu để những người có liên quan ở đây có thêm thời gian suy nghĩ thì cậu sẽ vô cùng khó khăn để lấy lời khai – tôi chen ngang.
- Yes, sir.
- Bài học đầu tiên nhé.
Qua trao đổi với ông Tư Sang, sau khi tổ chức đám cưới tại nhà hàng, gia đình họ có mời một số người thân quen về nhà tham dự buổi tiệc riêng. Lúc này chỉ còn lại ông, Tùng, Vy, ông Khải, bà Hoa, người giúp việc và quản gia.
- Ông Khải và bà Hoa là…? – tôi quay sang hai người trung niên ngồi cạnh ông Tư Sang và hỏi.
- Khải là chủ tập đoàn cao su DT và Hoa là vợ ông ấy, chúng tôi là bạn rất thân nhau. Cả ngôi đất này cũng là do ông ấy bán lại cho tôi đấy – ông Tư Sang trả lời.
- Vậy đêm qua hai người ngủ lại đây?
- Đúng vậy, vợ chồng tôi dùng tiệc xong thì ngủ lại luôn vì đã quá trễ.
- Còn người giúp việc và quản gia?
- Họ rời đi sau khi tiệc tàn. Chỉ có năm người bảo vệ ở lại trực đêm.
Như vậy, đêm xảy ra vụ án mạng có quá nhiều đối tượng tình nghi. Đến giờ phút này, bất kỳ ai trong số họ cũng có khả năng là hung thủ. Nhưng động cơ gây án của hắn ta là gì, tôi vẫn chưa thể nắm bắt vì có nhiều thông tin chưa được sàn lọc.
- Ông có hệ thống camera an ninh chứ? – tôi hỏi ông Tư Sang.
- Có nhưng chỉ ở bên ngoài căn nhà.
- An, cậu lấy dữ liệu từ camera nhé.
Bốp…bốp…. tôi quay sang phía sau thì thấy một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đang tát tai Tùng, vừa đánh bà vừa gào thét:
- Chính mày, mày đã giết con tao, thằng nghiện ngập. Nó đã làm gì sai hả? Quân ác ôn.
- Con không có…không phải con…
Thân thể béo ú của Tùng run lên từng cơn, mặc cho người phụ nữ đánh chan chát lên người. Có thể nói, Tùng là công tử bột chính hiệu, cậu ta sống trong nhung lụa nên chỉ ăn chơi mà lười vận động, to béo hơn người nhưng tâm lý lại rất bất ổn, dễ dàng bị ảnh hưởng bởi bên ngoài.
- Bà! Thôi đi, để bên thám tử làm việc – người đàn ông trầm giọng quát. Có thể hai người này chính là ba mẹ của nạn nhân.
- Tôi hại con Vy rồi. Vy ơi, mẹ có lỗi với con. Nếu hôm qua mẹ để con bỏ trốn thì đâu có chuyện– bà ta vừa hét vừa cấu xé chồng mình.
Thám tử Sài Gòn ra hiệu nhờ hai đồng chí công an địa phương dìu bà ta vào phòng nghỉ để tránh ảnh hưởng đến việc điều tra. Sau đó, tôi cùng An và Tùng tiến vào phòng tân hôn, cũng là hiện trường chính của vụ án.
- Anh phát hiện cô ấy chết lúc nào? – An hỏi.
- Đại khái khoảng 7 giờ sáng.
- Có đóng cửa sổ khi ngủ chứ? – tôi chen vào.
- Có lẽ là có…
Tôi quan sát thật kỹ khu vực cửa sổ, dùng cả máy quét hồng ngoại để phát hiện dấu vết của kẻ đột nhập. Kết quả là thu được một số dấu vân tay khả nghi nhưng đây chưa đủ chứng cứ để khép tội bất kỳ ai vì căn phòng này có nhiều người ra vào chuẩn bị cho đám cưới.
- Tối qua hai người có tranh cãi gì không?– tôi quay sang hỏi Tùng nhưng vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt ngơ ngác của An.
- Không…không có… – Tùng lắp bắp.
- Hy vọng là anh không nói dối. Nhưng nếu có thì trước sau gì tôi cũng biết thôi. Bây giờ anh có thể ra ngoài rồi.
Nói đoạn, tôi tiến lại giường, nơi nạn nhân nằm ngửa lên trời, tóc dài lõa xõa che nửa khuôn mặt xinh đẹp. Trên người cô ta đắp một chiếc chăn mỏng, trông rất thẳng,xem ra là sau khi phát hiện tử thi rồi mới được choàng lên. Chiếc giường rất rộng, không có vết máu hay vật lộn. Tuy nhiên, quần áo của nạn nhân bị xé rách bươm, có một số chất dơ dính vào.
- Họ mới cưới nhau tối qua, sao anh lại hỏi có tranh cãi không? – An tò mò.
- Nghiệp vụ thôi. Vì hiện tại Tùng là người bị tình nghi nhiều nhất, anh ta rất có khả năng là hung thủ nhưng giết người thì cần có động cơ gây án. Cậu nghĩ ngoài tranh cãi vợ chồng thì là gì?
- Sao anh nghĩ là họ có tranh cãi?
- Cậu không nghe mẹ của nạn nhân nói à? Cô dâu có ý định bỏ trốn cùng ai đó. Rất có thể đầu dây mối nhợ ở đây. Bài học thứ hai nhé.

tham tu dieu tra 1

PHẦN 3

Lớp chăn mỏng được tôi kéo sang bên, để lộ ra thân thể trần truồng của nạn nhân. Hai tay cô ta duỗi thẳng, chân dang rộng. Trên ngực, đùi có dấu vết bầm máu nhưng không trầy xước, cho thấy là do bị vò bóp tạo thành. Dưới lưng nạn nhân không có vết thương nào rõ ràng nhưng hồ máu tử thi đã xuất hiện chứng tỏ cô ta chết trong tư thế nằm ngửa.
(*) Hồ máu tử thi là hiện tượng của cái chết, máu tụ lại ở phần dưới cơ thể và làm da biến thành màu đỏ tía. Dựa vào đây, khoa học pháp y có thể xác định thời điểm tử vong và liệu xác chết có bị di chuyển để dựng hiện trường giả.
Trong khi đó, An – thành viên mới của trung tâm thám tử T&Tcẩn thận chụp ảnh và ghi chép lại hiện trường để làm tư liệu điều tra.
- Nạn nhân chết lúc mấy giờ thế anh? – An vừa viết, vừa hỏi.
- Dùng phương pháp hồ máu tử thi, dự đoán nạn nhân chết vào khoảng 12 giờ đêm qua.
- Sao anh lại dùng cách này? Đo nhiệt độ chính xác hơn mà. – An ngước mắt lên tò mò.
- Hiện trường có máy điều hòa. Nếu cậu dựa vào cách này để xác định thời gian nạn nhân tử vong thì sẽ không chính xác. Bài học số ba nhé.
- Yes, sir.
Do cơ thể không xuất hiện vết thương nào rõ ràng nên trong trường hợp này tôi sẽ tập trung kiểm tra phần đầu và cổ.Miệng nạn nhân có nơi biểu bì bị rách toạt, xuất huyết, có dấu cấu bóp hiện rõ. Môi và nứu răng cũng có vết xuất huyết. Mặt và cổ ứ nước, xưng lên bầm tím nhưng cổ không có dấu hiệu bị bóp ngạt.
Kết luận sơ bộ, nạn nhân chết do thiếu dưỡng khí. Do đó có thể phán đoán đây là vụ án giết người chứ không phải tai nạn bình thường.
Bước kế tiếp, tôi tiến hành lấy mẫu chất dịch bên trong vòm miệng và âm hộ của nạn nhân đế làm kiểm nghiệm sau này. Để phá án nhất định phải mổ tử thi nhưng việc này phải được sự đồng thuận của gia đình nạn nhân.
- Sao rồi chú thám tử? – Bà Linh, mẹ ruột nạn nhân chạy đến bên tôi hỏi.
- Mong bà bình tĩnh. Đây là vụ án giết người….
- Trời ơi!!! – Bà thảng thốt rồi ngất xĩu.
Không một người mẹ nào có thể chịu đựng được cảnh tượng đứa con thân yêu bị giết chết ngay trong đêm tân hôn, nhất là đối với bà Linh, một người phụ nữ quen sống trong cảnh giàu sang, yêu thương chiều chuộng con gái hết mực.
Tôi đỡ lấy bà ngồi xuống phòng khách, ông Hưng – bố nạn nhân – nghe được tin con gái bị giết thì như người mất hồn, té phịch xuống đất và không nói lời nào.
- Anh thám tử, không phải tôi, không phải tôi giết Vy.
Tùng hoảng hốt ghì chặt lấy vai tôi, thân thể béo ú của cậu ta run lên từng cơn, nước mắt lưng tròng như sắp chảy ra ngoài.
- Hiện tại cậu là người bị tình nghi nhiều nhất nhưng hãy bình tĩnh – tôi an ủi.
- Đúng vậy, vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, chúng tôi sẽ đưa hung thủ thật sự ra vành móng ngựa. Mong mọi người hợp tác – An lên tiếng.
- Tôi cần gặp luật sư riêng– ông Khải đứng dậy nói.
- Ông có quyền làm điều đó nhưng hiện tại ông cũng là một trong các đối tượng bị tình nghi.
- Tôi vẫn còn công việc kinh doanh, không thể cứ lên đồn ngồi lì ở đấy cùng các người được – ông ta tức giận, bà Hoa ngồi bên cạnh kéo tay chồng mình ngồi xuống.
- Ông yên tâm, tôi sẽ tìm ra hung thủ trong ba ngày với điều kiện phải mổ tử thi nạn nhân.
Khám nghiệm tử thi là công tác cần phải thực hiện trong các vụ án giết người. Những thông tin bên ngoài cơ thể nạn nhân không đủ để tìm được hung thủ hoặc khép tội hắn ta. Ngoài ra, lượng thông tin ít ỏi này có thể khiến nhiều người bị tuyên án oan uổng và tôi không hề muốn lỗi lầm của mình lại mang đến bản án oan ức cho người khác.
- Không ai được động vào con gái tôi – bà Linh hét lên – nó đã không còn nữa rồi, hãy để cho nó được yên.
- Tôi rất xin lỗi nhưng đó là cách nhanh nhất để làm rõ vụ án này.
- Không – bà ta tiếp tục gào thét.
Vụ án trở nên căng thẳng sau khi người nhà không đồng ý khám nghiệm tử thi. Điều này có nghĩa là chúng tôi phải dựa vào những chứng cứ bên ngoài để tìm hung thủ.
- Phải làm sao đây anh? – An bối rối.
- Có nhiêu chơi nhiêu thôi chứ sao. Cậu nhờ các đồng chí cảnh sát địa phương hỗ trợ việc lấy lời khai của tất cả mọi người có mặt trong đêm đó, kể cả năm người bảo vệ  nhé – tôi bình tĩnh trả lời.
Rạng sáng hôm sau, nạn nhân được gia đình đưa về nhà chuẩn bị an táng. Chúng tôi cũng gấp rút trở lại văn phòng thám tử Sài Gòn để thảo luận về tất cả nội dung thu được ở hiện trường, khoanh vùng đối tượng điều tra.

tham tu dieu tra 3

PHẦN 4

Làm việc trong ngành thám tử này, tôi đã quá quen thuộc với cảnh vài ngày không ngủ, chỉ có thuốc lá, trà và hồ sơ làm bạn nhưng An lại chưa quen, cậu ta trông có vẻ mệt mỏi.
- Cậu cần nghỉ ngơi đi – tôi nói.
- Không anh ạ, em vẫn có thể làm tiếp…
- Tôi không muốn cậu vừa nhập đội hai ngày đã chạy tóe khói đâu – tôi chen ngang.
Cốc…cốc…có tiếng gõ cửa xen vào cuộc đối thoại, sau đó Linh bước vào.
- Tư liệu về tập đoàn TK, DT và gia tộc ông chánh thanh tra Hưng đây anh ạ.
- Em nói luôn đi, anh lười đọc quá – tôi phì cười.
- Vâng, ông Tư Sang và ông Hưng có mối quan hệ bình thường. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân giữa Tùng và Vy là tiền đề để ông Tư Sang an toàn vượt qua đợt kiểm toán ngặt nghèo của trung ương, nơi mà ông Hưng đang làm chánh thanh tra.
- Vậy còn ông Khải? – An – lính mới của thám tử Sài Gòn T&T hỏi.
- Ông Tư Sang và ông Khải là đôi bạn rất thân. Tuy nhiên, ông Khải đã từng bị ông Hưng thanh tra một lần, khiến doanh thu từ tập đoàn cao su của ông bị “cắn” đi một miếng lớn. Giữa ông Hưng và ông Khải là kẻ thù không đội trời chung.
- Còn cậu thu thập được gì? – tôi quay sang hỏi An.
Cậu ta đứng dậy bật máy chiếu rồi trình bày các chứng cứ mà chúng tôi đã thu được.
- Kết quả giám định ADN mẫu vật trong âm hộ nạn nhân cho thấy có hai loại tinh trùng khác nhau… – An im lặng quan sát mọi người.
- Công nghệ bây giờ tiên tiến nhỉ, có thể giám định đến mức này luôn – Linh tỏ vẻ bất ngờ trước thông tin này.
- Có đáng tin cậy không? – tôi hỏi.
- Đây là kỹ thuật ADN mới của thế giới và vừa được trung ương triển khai ạ – An tự tin nói.
(*) Giám định ADN được ứng dụng trong ngành pháp y và nghiên cứu phả hệ, truy tìm danh tính, tổ tiên người. Có 3 dạng giám định là: Gen ADN, ADN ti thể và ADN giới tính. Trong đó, giám định gen ADN sử dụng máu, tinh dịch, lông, tóc tại hiện trường để tìm ra chủ nhân đích thực của những dấu vết đó. Kỹ thuật này được ngành pháp y thế giới áp dụng vào năm 1985 và tại Việt Nam là từ năm 1999.
- Hai mẫu tinh trùng đó của những ai?
- Tùng và ông Khải.
- Làm tốt lắm – tôi vỗ vai khen ngợi An.
Trước khi bắt tay vào điều tra vụ án, tôi không đặt nhiều kỳ vọng vào An nhưng cậu ta nhanh chóng áp dụng được các công nghệ mới của thế giới khiến tôi rất bất ngờ.Với biểu hiện này, những năm tháng du học của An không hề uổng phí.
- Linh, em chuẩn bị trình báo để sẵn sàng triệu tập Tùng và ông Khải đến đồn cảnh sát nhé.Chắc là sẽ có rất đông luật sư đi cùng đấy – tôi vỗ vai cô ấy.
- Anh không tin khả năng em àh? Luật sư sao? Em sẽ hạ gục hết – Linh cười lớn.
Đúng như dự đoán, có đến năm luật sự tên tuổi nhất cả nước đi cùng Tùng và ông Khải. Nếu không có kiến thức luật của Linh, có lẽ phải rất lâu chúng tôi mới lấy được thông tin chứ đừng nghĩ đến việc ép họ khai nhận những gì đã làm trong đêm đó. Nhất là với ông Khải, người anh em thân thiết của ông Tư Sang lại đi cưỡng hiếp con dâu bạn, đây là một vết nứt lớn trong mối quan hệ giữa bọn họ.
- Lúc tôi đi ngang phòng thấy cô ta nằm lõa lồ trên giường, lại có hơi men trong người nên tôi không kiềm chế nổi…. – ông Khải khai nhận.
- Ông không sợ nạn nhân sẽ la lên hay Tùng phát hiện sao? – tôi hỏi.
- Tôi được sự đồng thuận của thằng Tùng nên không lo chuyện này.
- Biến thái – Linh lên tiếng.
- Này cô, mong cô không được xúc phạm thân chủ của chúng tôi – một luật sư lên tiếng.
- Tôi đã nói rõ ràng là ai biến thái chưa? Hay các người có tật giật mình? – Linh vặn lại.
Cho người khác quan hệ cùng vợ mình, Tùng quả thật có vấn đề về tâm lý hoặc do cậu ta không hề yêu Vy hay xem Vy là vợ.
- Tại sao Vy không chống cự? – An hỏi.
- Tôi bóp miệng cô ấy và chuốc rượu vào rất nhiều. Cô ấy say bí tỉ thì biết gì.
- Dù không yêu Vy nhưng cô ấy dẫu sao cũng là vợ cậu, tại sao cậu làm vậy? – Linh dường như rất ác cảm với Tùng và ông Khải.
- Cô ấy làm mất mặt tôi trong đám cưới, còn định bỏ trốn cùng thằng nào nữa đấy.
- Tôi có thể xem đây là động cơ giết người? – An quay sang hỏi các luật sư.
Bọn họ nhanh chóng yêu cầu thân chủ giữ quyền im lặng và hâm dọa An không được “mớm cung”.
- Ông Khải và ba của nạn nhân có mối thù rất lớn trong kinh doanh, cưỡng bức Vy, thậm chí giết Vy để trả thù cũng có thể là một động cơ gây án – thám tử dày dạn kinh nghiệm của T&T lên tiếng.
Các vị luật sư tiếp tục dẫn chứng vô số điều luật bảo vệ thân chủ. Bọn họ tranh luận gay gắt cùng Linh nhưng cuối cùng, Tùng và ông Khải vẫn phải ký tên vào biên bản lời khai, thừa nhận việc chuốc rượu, cưỡng hiếp nạn nhân vì chúng tôi đã cung cấp đủ bằng chứng. Buổi làm việc kết thúc trong không khí căng thẳng.

PHẦN 5

tham tu dieu tra 5

Vụ án đã tháo gỡ được nút thắt quan trọng nhưng đến giờ phút này, chúng tôi vẫn bế tắc vì không có thêm bằng chứng để đưa hung thủ ra vòng pháp luật.
- Anh Huy, ba mẹ nạn nhân Vy muốn giải phẫu tử thi con gái – Linh nói.
- Mời họ vào đi em – tôi bật dậy, dụi nhanh điếu thuốc đang hút.
Ông Hưng và vợ bước vào phòng họp. Từ sau cái chết của con gái, trông ông bà tiều tụy rất nhiều.
- Có phải mổ tử thi sẽ tìm được hung thủ? – bà Linh bóp mạnh vai tôi, hỏi.
- Giải phẫu tử thi có thể tìm được nhiều bằng chứng về cái chết của Vy, giúp cho việc tìm ra hung thủ được nhanh chóng và chính xác – thám tử Sài Gòn T&T giải thích.
- Vợ chồng tôi rất muốn biết ai là kẻ giết con gái nhưng mà…con nó mất rồi, thân xác cũng bị người ta làm nhục, giờ lại mổ xẻ như vầy…. – bà Linh vừa nói vừa khóc nức nở.
Dù chưa làm cha nhưng tôi hiểu cảm giác đau thương mà họ đang nếm trải. Tôi động viên ông bà: Sẽ tốt hơn nếu Vy biết kẻ giết mình phải chịu sự trừng trị của pháp luật.
- Mong là cậu sẽ tìm được hung thủ. Chúng tôi đồng ý mổ tử thi – ông Hưng rưng rưng nước mắt.
Sau khi ông bà rời văn phòng ban chuyên án, tôi giao An nhiệm vụ mổ tử thi và Linh chuẩn bị hồ sơ khởi tố vụ án này ra tòa.
Tối hôm đó, chúng tôi ở lại phòng làm việc đến tận khuya để chờ báo cáo của An.
- Kết quả thế nào? – tôi hỏi.
- Đúng như lời khai của bọn họ, nạn nhân bị chuốc rượu đến say bất tỉnh. Lượng cồn thu được trong bao tử vượt ngưỡng an toàn cho phép – An nói.
- Có gì mới không? – Linh lên tiếng.
- Xương ngực, xương sườn không gãy nhưng phổi có phù thủng. Mô tim, phổi, gan, tì và một số cơ quan nội tạng khác đều ứ huyết….
- Có khả năng bị vật nặng đè lên người? – tôi chen ngang.
- Chính xác. Và hung thủ chính là Tùng – An nói.
- Tại sao? Em không hiểu – Linh thắc mắc.
- Hô hấp của con người có hai hình thức là thở bụng và thở ngực. Nếu như bụng và ngực của em bị vật nặng đè lên, em không có cách nào thở được nữa thì em sẽ chết – tôi giải thích.
- Vậy cũng không đủ chứng cứ buộc tội Tùng. Tòa án không chấp nhận những bằng chứng thiếu thuyết phục và bọn luật sự cũng không tha cho hai anh đâu– Linh nghi ngờ lý giải của chúng tôi.
Trước câu hỏi lắc léo của Linh, An quay sang cầu cứu tôi.
- Nếu nạn nhân chết vì bị bóp ngạt thì sẽ có vết bầm máu để lại trên cổ hoặc trên miệng, tùy vào vị trí tác động của hung thủ. Tuy nhiên, nạn nhân Vy lại không có những vết bầm này, dù môi bị ứ máu mà em nên nhớ, hôn mạnh quá cũng ứ máu đấy nhé – tôi cười.
- Nhưng việc cô ấy bị chồng đè chết thật khó tin – Linh tiếp tục hỏi.
- Cô ấy không bị bóp ngạt mà bị đè đến chết, một cái chết từ từ nên không để lại dấu vết bên ngoài cơ thể mà phải mỗ tử thi để phân tích sâu hơn.Nếu bình thường, việc bị đè chết là không có cơ sở nhưng do nạn nhân đã bị chuốc rượu đến say bất tỉnh nên chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra. Hơn nữa, Tùng là một người rất nặng, anh đoán cũng gần trăm cân đấy.
Nói xong, tôi quay sang nhìn An: Bài học số bốn nhé.
Tại phiên tòa diễn ra vào một tháng sau đó, Tùng vẫn không tin mình đã vô tình giết chết Vy. Đoàn luật sư của của cậu ta liên tục kháng cáo nhưng vì chứng cứ quá rõ ràng, tòa tuyên án Tùng tội danh “ngộ sát”. Riêng ông Khải bị khép tội “cưỡng hiếp”, sự nghiệp kinh doanh cứ thế tan tành trong phút giây.
Sau vụ án đó, An chính thức gia nhập đội thám tử đặc nhiệm của Sài Gòn T&T. Nhiệm vụ của cậu ta là ứng dụng những nghiên cứu mới nhất vào công tác điều tra.
Sự tiến bộ khoa học hình sự đã giúp chúng tôi phá được nhiều vụ án bí ẩn mà manh mối hung thủ để lại gần như bằng không. Tuy nhiên, đó lại là hành trình khác và tôi sẽ kể cho các bạn vào lần sau.

(*) Để bảo mật thông tin cá nhân, toàn bộ nhân vật trong truyện đều không sử dụng tên thật. Mọi sự trùng lặp đều là ngẫu nhiên.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T